Thứ Năm, 14 tháng 12, 2017

BÍ KIẾP ĐỘC CÔ CỬU KIẾM CHO DÂN IT


Dạo trên blog thầy Khang, giảng viên trường ĐH KHTN thấy một bí kiếp rất hay, kết hợp nhuần nhuyễn giữa võ học kiếm pháp với lập trình thần công, tin học thần chưởng, đó là bộ kiếm pháp đồ sộ. Tuy nhiên cần đọc kỹ hướng dẫn trước khi sử dụng, kẻo mà tảo hỏa nhập ma, hậu quả khôn lường ^^!
"Xưa đến nay, bổn phái Đoạt hồn kiếm hàn tử nhai (Đại học khoa học tự nhiên) dưới chân núi Ngũ Vân Cốc(đường Nguyễn Văn Cừ) trải qua mấy trăm năm thành danh trên chốn giang hồ, là môn phái thuộc hàng bắc đẩu trong giới võ lâm hào kiệt. Bổn phái tồn tại đến ngày hôm nay một phần là do bạn hữu giang hồ kính trọng, trong đó cũng phải kể đến tuyệt học của bổn phái là “Độc cô cửu kiếm” , nay truyền lại cho đám đệ tử mong sẽ có người thành danh, đem tuyệt học bổn phái dẹp an trừ nguy, tạo phước cho bá tánh ! Cần lưu ý võ học dụng ở cái tâm lĩnh hội, không dụng nhiều ở chiêu thức :
Kiếm thứ nhất : Kiếm Tàn Lục Thức(Kỹ thuật lập trình) , chiêu này bao hàm căn cơ nhất cho toàn bộ bí kíp, nếu luyện chiêu này không kỹ có thể dẫn người ta đến con đường bàn môn tà đạo, công lực khó lòng tiến triển ! Là căn bản trong cái căn bản, nếu luyện không thành thì phế bỏ võ công rời khỏi giang hồ mà theo môn phái khác thì hơn.
Kiếm thứ hai : Cầm Trảo Dạ Lôi(Cấu trúc dữ liệu) , kiếm này cao thâm, khó học, nếu tường tận có thể đưa người luyện đến mức cao siêu, chiết giải chiêu thức không mấy gì làm khó ! Xưa nay hiếm người luyện thành chiêu này, phần lớn là bị sư phụ giữ lại núi để rèn luyện (học lại, thi lại)
Kiếm thứ ba : Cửu Sử Diệu Lâm(Cơ sở dữ liệu), chiêu này đưa người luyện tới một khía cạnh khác của võ học, là nội công tâm pháp, luyện thành thục thì hiệu quả cực lớn, xưa nay có cao thủ chỉ cần luyện chiêu này ra bôn ba giang hồ cũng thành danh trong giới võ lâm ! Kiếm này có vài chiêu cần phá giải bao gồm : SQL, Oracle, DB2, M$ SQL, MySQL …
Kiếm thứ tư : Mai Mãn Tiêu (Mạng máy tính) là chiêu ám khí ám toán, tuy bình thường không dùng đến nhưng đến lúc nguy cấp cũng cần để giải vây. Thực là 1 chiêu tiến thủ toàn diện, người luyện sẽ trở nên vững vàng , một số Đệ tử chuyên tâm luyện chiêu này cũng đã thành bậc hảo thủ, tuy lúc luyện có hơi cực khổ (ráp máy, kéo dây, đi mạng, cài IP …) nhưng thành quả đạt được quả là không nhỏ ! Một vài môn phái ra đời từ đó như : Cisco, Linux, Microsoft …
Kiếm thứ năm : Hồi Đao Tuyệt (Hướng đối tượng) môn này xem ra là căn cơ nội công của bộ bí kíp ! Toàn bộ hướng đến việc đơn giản hóa các chiêu thức từ địch nhân, lại dụng tâm suy nghĩ ra đường phản công sắc bén, thành hay bại, một phần lớn nằm trong chiêu này ! Để luyện được, cần phải luyện qua chiêu thứ nhất kỹ càng, nếu dục tốc sẽ dẫn đến tẩu hỏa nhập ma, học hoài cũng ko thông bất tất không đem ra tỷ thí được ! Nguy cơ rời bỏ võ lâm Trung Nguyên về Tây vực chăn vịt là có thể !
Kiếm thứ sáu : Cửu Nguyệt Phi Mã (Công nghệ phần mềm) , kiếm này bao hàm gần như toàn bộ pho võ học này, nhất nhất phải luyện thành 5 chiêu trên mới nên luyện ! Chiêu này thực ra còn các chiêu khác bên trong như chưởng pháp ”Quỷ Lôi Đồ Ám Phong Môn ” (quản lý đồ án phần mềm), bộ quyền “Hoàng Quyền Thủy Cước Sử Đồ Long” ( Hệ quản trị CSDL), môn nội công chí cao vô thượng “Xung Dương Phá Mạch Huyết Đại Thủ” (Xây dựng phần mềm hướng đối tương) … mỗi chiêu mỗi thức đều có cái hay của nó, thật là trong chiêu có chiêu, thiên ngoại hữu thiên …
Kiếm thứ bảy : Tuyệt Kỹ Đàn Lôi(Thiết kế dữ liệu) ,Từ chiêu này trở đi dành cho người luyện đạt đến mức thượng thừa, không dụng đến chiêu thức mà chủ yếu dựa vào nội công rèn luyện khi bôn tẩu giang hồ, nếu có dụng tâm học hỏi, nên tầm cao nhân mà học hỏi, chiêu này thực ra không có thực, mà chỉ là hư chiêu, vốn đã tiềm tàng trong chiêu thứ sáu, lấy kinh nghiệm mà sinh chiêu thức rất cao thâm.
Kiếm thứ tám : Giả Diện Nhân Dụng(Giao diện người dùng) , kiếm này nhắm đến cái đích là đẹp, đơn giản nhưng tinh tế ! Kiếm này bao hàm cả nội công và chiêu thức thượng thừa lại nắm rõ tâm lý địch nhân mà thi triển theo từng thức cụ thể ! Lúc này cảnh giới đạt được đã là hòa hợp giữa kiếm pháp tinh diệu và dẹp mắt , khiến người xem không khỏi hài lòng.
Kiếm thứ chín : Tâm Kiên Hỏa Tán(Thiết kế hệ thống), kiếm cuối cùng trong phép “Độc cô cửu kiếm” , hướng tới vô ngã, hư hư thật thật, code mà như không code, khí giới phù hợp nhất lúc luyện là Uyển Mã Lao (UML) và Đao Phổ (Design Pattern), luyện đến lúc đạt cảnh giới vô chiêu thắng hữu chiêu, không code mà như code , tức là lên hàng trưởng bối oai trấn giang hồ rồi.
Bí kíp võ công này được truyền lại bởi chưởng môn nhân của Kiếm hàn tử nhai đời thứ nhất ,sau đó thất truyền, chỉ còn bản photo lưu lạc nhân giang, đến nay có nhiều vị tiền bối võ lâm cũng đã lãnh hội được ! Mong rằng hậu bối theo gương đó mà học hỏi, làm rạng danh bổn phái chúng ta !
(Thu nhặt bí kíp trong chốn Võ Lâm)
Từ:
Tổ chức
Nguyễn Tấn Trần Minh Khang"
-----------
Link: https://daynhauhoc.com/t/bi-kip-doc-co-cuu-kiem-cho-dan-it/5965

Thứ Tư, 13 tháng 12, 2017

#20. YOU ASK, KIEN TRAN ANSWERS (K6)




COLLECTIONS
Em chào anh ạ 🙂 Em rất thích quan điểm của anh và những kinh nghiệm anh chia sẻ về việc học tiếng anh trong những cuốn Handbooks do anh tự viết. Hiện em cũng đang ôn thi IELTS và chuẩn bị tham gia kỳ thi vào tháng tới, em có 3 thắc mắc rất muốn nhận được lời giải đáp, anh giúp được em thì tốt quá ạ, cảm ơn anh nhiều lắm lắm 🙂 1. Kỹ năng nghe: – Em hay sai rất nhiều lỗi vặt khi điền đáp án cho phần nghe ielts, điển hình là thiếu “S” hoặc dư “S”. – – Hic, em không thể nào nghe được ạ, thỉnh thoảng em cũng dựa vào ngữ pháp và làm đúng, nhưng nhiều trường hợp là em không đủ thời gian để suy nghĩ về ngữ pháp, vì trình độ nghe của em còn kém, nếu dành thời gian phân tích ngữ pháp xem có thêm “s” hay không là em mất mấy câu bên dưới luôn. – Ý em muốn hỏi là làm sao để nghe được chính xác từ đó có “s” ko ạ, liệu em sử dụng kỹ thuật nghe và chép chính tả thì có khắc phục được lỗi này ko ạ? 2. Kỹ năng đọc: kỹ năng đọc của em chỉ tầm band 6 thôi ạ, – Em không hiểu sao đã cố gắn đọc rất nhiều nhưng khả năng “đọc hiểu” và “tốc độ đọc” của em vẫn vậy, e dành ra nửa năm để luyện đọc báo mạng BBC, từ vựng có lên nhưng đọc hiểu vẫn kém lắm ạ, e thấy bắt đầu nản vì phải đọc lại đến 3,4 lần một bài báo em mới hiểu hoàn toàn nó nói gì, nên sau đó em chuyển sang đọc sách tiếng anh gần 1 tháng nay rồi anh, em đọc được sang cuốn thứ 3 rồi, trình đọc hiểu của em vẫn vậy ạ, nhiều khi em tra cả câu bằng từ điển việt lẫn anh mà vẫn không hiểu. mấy cuốn em đang đọc thuộc mảng self – development. – Nên em thắc mắc là có phương pháp nào để tăng “tốc độ” và khả năng “đọc hiểu” ko ạ, E biết là phải đọc nhiều ạ, cơ mà a có phương pháp nào chi tiết hơn không ạ, ví dụ như làm sao để xác định V trong một câu ghép dài ơi là dài có đến 4, 5 động từ, danh từ thì toàn là danh từ ghép,… 3. Kỹ năng nói: – Vấn đề mắc phải của em là phần phát âm, e luyện mãi mà vẫn theo kiểu lối mòn, mãi ko lên được anh ạ! – Em hay mắc lỗi thiếu phát âm âm cuối trong một câu, khi em đọc câu đó ở tốc độ bình thường. – Khi em cố gắng phát âm các âm cuối, đặc biệt là các âm chặn hơi, /d/, âm rung cổ họng /z/ …. nghe câu nói rất đứt quãng, và không tự nhiên, đặc biệt là em ko thể sử dụng ngữ điệu cho câu cùng một lúc. (nhất là trong những trường hợp em ko thể nối âm trong câu) – Nên ý em muốn hỏi là: làm sao để khắc phục lỗi này vậy ạ? P.s: A có thể dành ra một chút thời gian để phân tích giúp bọn em tiêu chí “use some awareness of style” trong mục tiêu chí vocab band 7 được không ạ. Em cảm ơn 🙂
Chào Vân Anh, anh xin trả lời câu hỏi của em như sau nhé!
1. Kỹ năng nghe:  Do bài nghe trong IELTS đôi lúc khá nhanh nên kỹ năng này được chia thành 2 kỹ năng nhỏ. Một là KỸ NĂNG nhận biết âm và Hai là TRỰC GIÁC. Trực giác sẽ giúp em “NGHE” được những thứ thậm chí THIẾU hay là KHÔNG RÕ RÀNG để làm cho nó make sense. Đến người bản xứ khi nghe tiếng Anh cũng phải nhờ đến trực giác để “TỰ ĐIỀN” vào những chỗ chưa rõ ràng giống như trường hợp âm “s” ở cuối mà em nói. Chính vì thế em cần nghe nhiều và nghe theo chương 17 để tăng trực giác của mình vì trong phần thi IELTS kỹ năng số 1 KHÔNG giúp em trong một số trường hợp nghe không rõ ràng ^_^ (và không giúp cả anh)
2. Kỹ năng đọc: Để tăng kỹ năng đọc em cần làm như sau nhé. Tuyệt đối không đọc bài QUÁ KHÓ, chỉ đọc bài từ dễ cho đến ngang với trình độ của mình hoặc KHÓ hơn một tẹo. Tại sao? Để tạo “dòng chảy tư duy trong đầu em”. Nếu em đọc bài khó tốc độ đọc của em sẽ lên rất rất chậm. Giả sử em cho một em học sinh lớp 5 đọc sách về Auditing hay Risk Management hay Quantum Theory in Physics chắc chắn có cho 10 năm nữa cũng không thể lên. Anh khuyên em nên đọc đúng trình độ của mình, giống như để đi từ tầng 1 lên tầng 2 em cần phải đi từng bậc thang một. Khi đọc bài dễ em sẽ xây dựng lên các “GIẢ ĐỊNH – ASSUMPTIONS” trong đầu mà em có thể áp dụng vào các bài KHÓ hơn. Những cái Assumptions này giống như tế bào của TRỰC GIÁC (như ở trên anh đã giải thích) giúp em nghe/hiểu nghĩa sâu hơn hoặc không rõ ràng. Hầu hết các sách tiếng Anh và các bài nghe tiếng Anh đều có khoảng 70% RÕ RÀNG và 30% em bắt buộc phải dùng assumptions hay trực giác để hiểu nghĩa.
3. Về Phát âm: Em cần giảm tốc độ của em cho đến khi không còn đứt quãng nữa, luyện thật nhiều và tăng tốc độ lên dần. Để phát âm tốt em cần kết hợp với luyện nghe để mình nhìn nhận vào thực tế.  Khi nghe quá nhiều em sẽ TỰ ĐỘNG CÓ NGỮ ĐIỆU. Cách nghe em refer chương 17 trong handbook của anh nhé 😉
Chúc em may mắn!!!

Chủ Nhật, 3 tháng 12, 2017

Một vài comment đáng chú ý trong topic Cách học tiếng anh hiệu quả nhất - hva

/conmale
Gần 25 năm sống ở Úc và khi qua Úc tớ chỉ có một mớ Anh Ngữ "ăn đong" từ trường PTTH. Tớ có vài chia sẻ về kinh nghiệm của bản thân tớ như sau:

1. Hiểu, đừng dịch (word by word).
2. Làm, đừng sợ nói, sợ nghe, sợ đọc, sợ viết.
3. Sống, đừng biến tiếng Anh (hoặc bất cứ một ngôn ngữ nào khác) là một môn học mà biến nó thành một thứ tự nhiên của cuộc sống (xem phim, đọc báo, thảo luận...).

Tất nhiên, ở một hoàn cảnh không thể thưc hiện 2. và 3. thì cần phải tìm cách và trước tiên, nên học 1 lớp căn bản (nếu có thể có một cô girl friend xinh đẹp hay một cậu boy friend điển trai để "học" thì càng tốt )


/mrro
câu hỏi mở đầu cho chủ đề này rất đơn giản: học tiếng Anh thế nào cho hiệu quả và tôi thấy chỉ có bài viết đầu tiên là hướng đến trả lời câu hỏi này, còn lại đều bàn đến những vấn đề không liên quan, trích từ những cuốn sách self-help mà có lần tôi gọi là "sách sướng" [1]. tôi có lời khuyên cho bạn doremon-nobita là hãy bớt thời gian đọc những cuốn sách như thế và dành nhiều thời gian hơn để học những kỹ năng cụ thể.

về việc học tiếng Anh thì tôi bổ sung thêm một số ý thế này vào bài viết đầu tiên của bạn doremon-nobita:

1. không thể sử dụng tiếng Anh vì vốn từ vựng quá ít. vấn đề này có thể giải quyết rất dễ, bằng cách đọc nhiều hơn. phải đọc hàng ngày, từ các nguồn như sách vở (cả chuyên ngành lẫn các ngành khác), báo chí, xem phim có phụ đề tiếng Anh. chú ý thật kỹ cách phát âm và nhấn của những từ học được.

2. nghe kém cũng vì không nghe thường xuyên. cách đây vài năm tôi có một mơ ước là có thể xem được phim nước ngoài mà không cần phụ đề. ngày nào tôi cũng xem phim và cố gắng lắng nghe, rồi tự dưng một hôm tôi bắt đầu nghe được. thay vì phim thì các bạn cũng có thể nghe nhạc, nghe tin tức báo đài.

3. viết kém vì không viết thường xuyên. vấn đề này có thể giải quyết bằng cách tìm một người bạn nước ngoài để tán gẫu hàng ngày. bạn nào làm kỹ thuật thì có thể bắt đầu bằng cách chui vào các kênh IRC của các phần mềm mà bạn thích. khi đọc sách báo hoặc tin tức, nếu thấy mẫu câu nào hay thì nên chép lại vào một nơi nào đó để khi cần diễn đạt một ý tương tự thì biết nên viết thế nào.

4. nói kém vì không biết phát âm tiếng Anh (hạn chế này cũng ảnh hưởng lớn đến khả năng nghe). đây là vấn đề rất khó giải quyết nếu bạn đang ở VN. tôi đang làm việc ở Mỹ từ hơn một năm nay và tôi thấy không chỉ riêng tôi mà hầu hết những người VN học tiếng Anh ở VN đều bị vấn đề này, mặc dù có những người đã ở Mỹ nhiều năm. với một môi trường sống và làm việc phải thường xuyên sử dụng tiếng Anh mà chúng tôi vẫn nói sai tiếng Anh thì sẽ rất khó để nói được tiếng Anh, nếu không muốn nói là không thể, nếu bạn đang ở VN. ngoài giáo trình mà bạn doremon-nobita đưa ra, tôi thấy cuốn sách Well Said [2] cũng rất tốt. đây là cuốn sách mà tôi vẫn đang dùng hàng ngày mỗi khi gặp trở ngại về việc nói tiếng Anh.

thứ tự 1, 2, 3, 4 này cũng là thứ tự mà tôi nghĩ là bạn nên ưu tiên. nói cách khác, phát triển số lượng từ vựng và khả năng nghe quan trọng hơn là phát triển khả năng viết và nói. nếu có ít thời gian thì chủ yếu tập trung vào mục 1 và 2, bởi hai kỹ năng này là đủ để giúp bạn tiếp nhận thông tin bằng tiếng Anh rồi. sau khi đã có nhiều từ vựng và nghe tốt, bắt đầu học nói và viết cũng dễ hơn. đây chỉ là kinh nghiệm cá nhân của tôi, nhưng có vẻ nó cũng giống với quá trình phát triển ngôn ngữ của trẻ con.

tựu trung lại thì những gì tôi nói cũng chỉ là "văn ôn võ luyện"; chỉ có sử dụng thường xuyên mỗi ngày thì mới khá lên được. tôi sử dụng tiếng Anh hàng ngày trong 3-4 năm nay và tôi thấy rõ ràng là tiếng Anh của tôi tiến bộ hơn hẳn so với thời gian trước đó. mà tôi không phải là người có khiếu về ngôn ngữ, nên rất có thể bạn chỉ mất 1-2 năm là đã có thể sử dụng thành thạo tiếng Anh rồi.

những bạn đang đọc chủ đề này chắc hẳn đều đã biết tại sao cần phải học tiếng Anh. dẫu vậy tôi cũng muốn nhắn nhủ là tiếng Anh càng khá lên thì tôi lại càng hiểu ra thiệt thòi của những người không thể sử dụng tiếng Anh, trong một thế giới thống trị bởi những người nói ngôn ngữ này.

-m

[1] http://vnhacker.blogspot.com/2008/03/ddoc-sach.html

[2] http://www.amazon.com/Well-Said-Pronunciation-Clear-Communication/dp/1424006252


/doremon-nobita
Hôm nay Doremon đã lỡ bỏ bữa học nên thôi thì bỏ luôn để làm rõ vấn đề này. Trước hết Doremon xin cảm ơn lời góp ý của Admin mrro, và tiếp theo Doremon muốn tranh luận với Admin về vấn đề này

Có thể đây là điều không hay, nhưng Doremon muốn làm cho rõ. Mong người đọc nếu muốn nhận xét, thì đừng nên nhận xét 1 cách phiến diện dựa trên địa vị của 1 người là mem với nick Doremon với 1 người là Admin với nick mrro

Mặc dù chúng ta không thấy mặt nhau, nhưng ngôn từ, câu chữ cũng phần nào thể hiện được tính cách và học thức của con người. Hôm nay tôi xin tranh luận với mrro về lời nhận xét trên. Lời tranh luận này không nhằm mục đích đả kích mà chỉ để tìm ra điều tôi muốn: sự hiểu biết. Nên mong mrro nếu dư thời gian thì hãy làm rõ giúp tôi vấn đề này


Vì sau khi được Mod quanta chỉnh sửa lại topic thì tôi đã viết 1 bài muốn tiếp tục hoàn thiện nơi này, nhưng sau khi đọc xong những lời nhận xét của mrro-1 trong những người đứng đầu diễn đàn này thì tôi rất thất vọng, nên tôi đã xoá



mrro wrote:

câu hỏi mở đầu cho chủ đề này rất đơn giản: học tiếng Anh thế nào cho hiệu quả và tôi thấy chỉ có bài viết đầu tiên là hướng đến trả lời câu hỏi này, còn lại đều bàn đến những vấn đề không liên quan, trích từ những cuốn sách self-help mà có lần tôi gọi là "sách sướng" [1]. tôi có lời khuyên cho bạn doremon-nobita là hãy bớt thời gian đọc những cuốn sách như thế và dành nhiều thời gian hơn để học những kỹ năng cụ thể.



mrro nói rằng trừ bài viết đầu tiên thì các bài viết còn lại đều trích từ "sách sướng", và nó không có tác dụng gì. Vậy tôi xin hỏi mrro, con người ta khác với robot ở chỗ nào? Đó là ở cảm xúc, chúng ta có trái tim, có yêu, ghét, giận, hờn... chứ không phải là cục đất, cục đá vô cảm. Vậy mrro dựa trên cơ sở gì để khẳng định những bài viết về ước mơ, lí tưởng... là "sách sướng" và vô bổ?

Một đội quân dù hùng mạnh đến đâu, được trang bị đao, gươm, giáo mác... nhưng ý chí không có, niềm tin không vững thì đánh bại được ai? Một phương pháp dù hay, nhưng không khơi gợi cho người đọc niềm tin và sự hưng phấn thì có ích gì?

Tại sao có những tác phẩm văn học thuộc hàng kinh điển của thế giới, có thể động viên người khác ham sống, tự tin lại được cho là "sách sướng" và vô bổ. Những câu chuyện trong loạt sách hạt giống tâm hồn... có thể làm người ta rơi nước mắt, có thể biến kẻ chai sạn trở thành mềm mỏng, biến người nản lòng thêm sức sống thì nó vô bổ chỗ nào?

Những loạt sách viết về vĩ nhân, về tài năng ẩn chứa trong con người... nhằm làm cho người đọc thêm tự tin và ham sống thì nó "tự sướng" ra sao?

Những mảng kiến thức phụ như Xã hội học, Tâm lí học, binh pháp... có tác dụng rất lớn cho tất cả các chuyên ngành thì mrro cho là vô bổ. Vậy theo mrro thì nên học những kỹ năng cụ thể nào? Dù ta có là ai thì ta cũng sống trong 1 môi trường xã hội, có làm ngành nghề nào thì cũng có sự tương tác với người khác... vậy nó vô bổ ở đâu? mrro khuyên tôi nên bớt thời gian để đọc các cuốn sách thế này để học cái gì? Để học những kỹ năng cụ thể sau đó biến thành con robot vô hồn, vô cảm...

Nếu quên đi các yếu tố như tình cảm, niềm tin, ý chí, lí tưởng... thì topic này của tôi vô giá trị. Bài viết đầu tiên mrro nhận xét là cốt lõi của topic thi tôi nghĩ nó chẳng đáng là bao, đó là viết để cho robot đọc, các bài còn lại là tôi viết cho con người-động vật có trái tim, có cảm xúc...

Mong mrro giúp tôi khám phá những điều mà tôi chưa biết: yếu tố niềm tin, lí tướng, ước mơ...có cần thiết hay không. Nếu không cần thiết thì mong mrro xoá tất cả các bài viết của tôi có liên quan đến các vấn đề trên

/mrro
@doremon-nobita: chẳng có gì để tranh luận ở đây cả. những cuốn sách nào có ích với bạn thì bạn cứ tiếp tục đọc, còn tôi dẫn bài viết của tôi là để những người tham gia chủ đề này có thêm một góc nhìn khác về những loại sách mà tôi cho là vô bổ.

tôi chỉ mong bạn làm ơn tập trung vào chủ đề chính, đó là đưa ra những kinh nghiệm và chỉ dẫn thực tế về việc học tiếng Anh làm sao cho hiệu quả. tôi nói những bài viết của bạn không liên quan đến việc học tiếng Anh vì chúng bàn đến những vấn đề vượt ra xa khỏi phạm vi câu hỏi và nên được tách ra thành những chủ đề riêng nếu bạn muốn bàn về những vấn đề đó. còn gom chung lại với nhau, thú thật là tôi thấy giống như là "tả pí lù", không đâu vào đâu cả.

hỏi ngoài lề một chút: bạn đọc nhiều sách như thế, chắc hẳn bạn có đầy đủ niềm tin, ý chí, lý tưởng... rồi, vậy bạn đã làm được cái gì cụ thể chưa? bạn có biến được ước mơ nào của bạn thành hiện thực chưa? nếu có thì tôi rất muốn nghe và rất muốn biết thêm các cuốn sách đã giúp bạn như thế nào.

-m


/mrro
doremon-nobita wrote:


Cho nên sau 7 năm nỗ lực, chịu khó chịu khổ, chịu mắng chịu chửi... thì giờ đây cái thành công trước hết là tôi đã đủ bản lĩnh để viết ra những bài văn được người khác chịu đọc, nói những lời nói người khác chịu nghe. Mỗi 1 ngày của tôi đều là những ngày hạnh phúc và hưng phấn tột độ, mặc dù hiện giờ tôi chưa có tiền, chưa có việc làm... chưa có gì hết. Vì tôi đang chờ đợi, chờ đợi khi tài năng của mình đã chín mùi thì khi đó tôi sẽ thực hiện ước mơ của mình: in dấu chân trên mọi ngóc ngách của thế giới. Tôi không biết những người giàu có, nghề nghiệp cao sang... có hạnh phúc hay không. Nhưng cái tôi biết là chỉ cần có niềm tin vào cuộc sống, ý chí không gục ngã thì bao nhiêu đó là quá đủ: vì mỗi phút mỗi giờ.... đều tuyệt vời


àh thì ra là thế. mất có 7 năm mà đã làm được bao nhiêu đó việc. các cuốn sách của bạn thật bổ ích. đó là điều tôi muốn biết. chúc mừng bạn.

-m



/chiro8x
Sao giờ có người viết nhật kí trên HVA thế này. Chẳng lẽ đối mặt với thái độ của người khác làm dorebita mệt mỏi vậy sao ?. Vậy để mình trả lời nốt câu cuối cho bạn, sống để kết nối và chia sẽ. Không thể kết nối và chia sẽ thì con người luôn bị vây hãm giữa bốn bức tường, đừng tự cô lập mình.

Còn khi đã chịu mỡ lòng mình thì đừng trẻ con như vậy, hành động này không đẹp và không đúng với tiêu chí sống là kết nối và chia sẽ.



/conmale
Ha ha, doremon-nobita, thời hiện sinh đã đi qua quá lâu rồi và nó đã chết từ khi "đạo đức cách mạng" bùng lên. Nó đã từng là "tiểu tư sản", "uỷ mị" thâm chí "phản động"....

Thật lạ, sau 1/3 thế kỷ tự nhiên "hiện sinh" lại ào ào sống dậy ở nơi nó đã từng bị sỉ vả, bị miệt thị và bị... giết chết.

doremon-nobita bị lạc đề hay bị tẩu hoả rồi



/doremon-nobita
All: Xin lỗi các bạn vì đã làm các bạn đau đầu khi đọc mấy bài mới viết, xem ra Doremon lại vướng 1 bức tường tiếp theo, nhưng đây cũng không nằm ngoại dự liệu cho lắm

conmale: Anh già lâu quá không viết gì cho topic của Doremon . Nói về topic này thì không có bài nào là bị lạc đề và Doremon không bị tẩu hoả nhập ma. Ernest Hemingway có phát biểu về cách viết văn thông qua nguyên lí Tảng băng trôi: "7 phần nổi, 3 phần chìm". Rất tiếc tảng băng của Doremon thì phần chìm nhiều hơn phần nổi khiến người đọc chỉ thấy được 1 góc và không chịu tư duy để thấy góc còn lại. Tất cả các bài viết của Doremon đều có 1 sự đang xen liên kết bằng 1 sợi dây vô hình trong đó, nhưng...

Còn nói về Triết học hiện sinh, Doremon có thể nói với anh già thế này. Thậm chí cả những vị mang học hàm Giáo sư Triết học cũng không nắm được mấy phần từ nó, vì Doremon đã va chạm với họ không ít. Khi nói đến Triết học hiện sinh là nói đến buồn thảm, uỷ mị, là buồn nôn... là chán đời, là muốn tự tử. Thế tại sao những người sáng lập nó lại bỏ cả đời để nghiên cứu cái này làm gì? Nghiên cứu xong để chán đời và tìm nơi để tự tử? Và Doremon thành thật là mình cũng đã từng có xung đột về vấn đề này với các vị triết học Mác, và kết quả là đường ai nấy đi

Nói lại thì không bàn đến Triết học này nữa vì tuỳ vào khả năng của mỗi người mà thấy được cái gì từ nó. Trong chương Tề Vật Luận của Trang Tử Nam hoa kinh có đoạn: "Tất cả sự vật đều như nhau-cái khác biệt là góc nhìn của mỗi con người". Cũng là cục đá, nhưng rơi vào tay anh công nhân thì nó được đem đập ra để làm đường, nhưng vào tay Michelangelo-thiên tài điêu khắc, thì giá trị cục đá này lại khác

Triết học hiện sinh đối với người viết bài có giá trị liên thành, nó là nguồn sức sống vô tận, là nguồn năng lượng thức khiến tôi thức khuya dậy sớm, phấn đấu từ ngày này qua ngày khác. Đã được 4 năm, kể từ khi tôi hiểu và biết cách áp dụng, cuộc đời tôi đã thay đổi 1 cách đến không ngờ. Tôi luôn cảm thấy yêu đời, tôi luôn tràn đầy năng lượng, tôi học hành ngày này qua ngày khác mà không hề biết mệt... Nhiều khi tôi tự hỏi lại mình: Giá trị của Triết học hiện sinh vô thần nó là bao nhiêu? Câu trả lời là vô giá, bởi vậy tôi xin được thể hiện lòng biết ơn và thành kính nhất đối với các nhà hiện sinh đi trước, người đã mở cho tôi cánh cửa này.

/conmale
He he, tôi sinh ra và lớn lên ngay trong thời "hiện sinh" mà doremon-nobita. Tôi còn chứng kiến "hiện sinh" bị chết một cách thảm thiết như thế nào nữa kìa. Bởi vậy, doremon-nobita mang lại "hiện sinh" cho tôi thì e hơi thừa. doremon-nobita mang lại "hiện sinh" cho các bạn chỉ có một triết lý duy nhất tồn tại gần một thể kỷ lại càng thừa hơn nữa vì họ không biết cái gì khác và không thể hình dung có một cái gì khác đâu .

Tôi chỉ có một câu: đừng sống dựa trên những học thuyết và triết lý, đừng ôm chầm, đừng níu kéo, đừng bảo vệ các học thuyết và triết lý bởi vì cuộc đời không chỉ có những triết lý. Đừng vong thân trong "hệ tư tưởng" này hoặc "hệ tư tưởng" kia vì chúng làm con người mù loà.


/doremon-nobita
Trả lời với "anh già khó tính" thế này:

1. Về vấn đề cái riêng, cụ thể là triết học hiện sinh. Đối với hệ tư tưởng thì mỗi người mỗi kiểu cho nên không thể ép buộc nhau cũng như khuyên bảo gì, mà tuỳ vào sở ngộ. Cho nên về triết học này thì Admin conmale có những quan niệm riêng của mình, Doremon hoàn toàn tôn trọng điều này cho nên không dám bàn cãi. Riêng bản thân Doremon, thì có cảm nhận khác, triết học không đơn giản có thể dùng 1 đời người hay 1 thời đại mà chứng minh được, nó cũng không thể dựa trên quan niệm của đám đông để khẳng định rằng đâu là tốt đâu là xấu. Cho nên Doremon xin lỗi vì đã mang nó vào đây, mà đáng lẽ ra nên cất nó trong mình.

2. Về vấn đề cái chung. Tâm sự thật với "anh già" thì Doremon sinh 1986 và chuyên ngành là IT. Vì ngưỡng mộ admin conmale trong cuốn sách hacker 1.0, nên mới vào đây sinh hoạt. Và trong thời gian sinh hoạt thì cũng sinh ra bất đồng, điều này không trách được ai vì chúng ta chưa thể hiểu nhau. Nhưng vì đây là 1 tập thể, cái chung phải đưa lên hàng đầu, nên rất có thể Doremon sẽ làm phiền nơi này nếu như tiếp tục, điều này gây phiền phức cho cả 2 bên. Cho nên mong admin có thể dựa vào các comment của số đông để xoá bớt vài bài của Doremon được cho là không thích hợp với topic. Doremon hoàn toàn ủng hộ nếu như có sự can thiệp của Admin conmale về việc xoá, thêm, bớt vào topic này

All: Đời người còn dài, ai là trẻ con, ai là người lớn, ai đúng, ai sai, thì cứ để thời gian chứng minh. Sau khi va chạm thì chúng ta mới hiểu được nhau, và biết được đâu là người ta nên gần và đâu là nên tránh. Mặc dù chỉ sinh hoạt ở đây trong thời gian ngắn, nhưng Doremon cũng học không ít điều bổ ích cho mình, còn các bạn thì sao?

Cảm ơn BQT đã chiếu cố cho topic này, và cảm ơn các bạn đã quan tâm trong thời gian qua


/conmale
triết học không đơn giản có thể dùng 1 đời người hay 1 thời đại mà chứng minh được
----> chà, vậy mà "Đã được 4 năm, kể từ khi tôi hiểu và biết cách áp dụng, cuộc đời tôi đã thay đổi 1 cách đến không ngờ. Tôi luôn cảm thấy yêu đời, tôi luôn tràn đầy năng lượng, tôi học hành ngày này qua ngày khác mà không hề biết mệt..." là sao?

Tôi không nói chuyện đúng sai, áp dụng, chứng minh gì ở đây cả. Tôi chỉ muốn nói rằng, không khéo "hiện sinh" đối với doremon-nobita cũng trầm trọng như Mác-Lê đối với những kẻ khác. Đừng tự trói buộc mình vào "niềm tin" và những "học thuyết". Chỉ vậy thôi.


/conmale
"Vd: who is he? đọc y chang là who is she? vì họ đọc từ is nối với he= i she. Còn làm sao phân biệt được thì lên cao mới biết "

---> không chính xác.

who is he đọc như là: hu i-zhi nếu đọc nối. Nếu đọc bình thường thì vẫn là hu iz hi.

who is she đọc như là: hu iz shi.

Sự khác nhau nằm ở chữ "z" hay chữ "sh". Một cái là izhi, 1 cái là izshi.


/conmale
Đặc tính của accent (thổ âm) hoàn toàn không phải là cách đọc nối. Cho dù accent có khác nhau, cách đọc nối (và đọc nuốt) cũng như nhau.

Người Việt bị kẹt khi nói và khi phát âm ở 3 điểm sau:

1. Không xác định trọng âm cho nên nói hay đọc cứ bị đều đều, phẳng lỳ. Ví dụ, chữ incredible người VN mình đọc là "in cờ rê đi bô" nhưng thật ra trọng âm nằm ở "cờ rế" cho nên phải đọc là "ìn cờ rế đi bồ".

2. Không phát âm rõ âm đuôi cho nên người bản xứ không hiểu mình nói cái gì. Ví dụ: paint (sơn) và pain (đau). Người Việt thường lờ âm đuôi "t" và "n" kia cho nên dân bản xứ không biết mình "đau" hay mình "sơn".

3. Không phát âm rõ các âm "th" (this, that, then...), "qu" (require, request...), "pr" (price, prize....) ...v..v...

Cấu trúc lưỡi hay miệng là một chuyện nhưng luyện vẫn được. Những đứa bé sang Mỹ, Úc, Anh.... từ nhỏ mặc dù sinh ở VN và có cha mẹ là người Việt vẫn phát âm chuẩn 100%.


/conmale
doremon-nobita wrote:
Những lo lắng của admin conmale hoàn toàn không có cơ sở nếu các bạn học theo phương pháp này.


Bạn không nên nói câu này với một người đã ở Úc 25 năm, mỗi ngày dùng tiếng Anh ít nhất là 10 tiếng và ngay cả nằm mơ cũng bằng tiếng Anh.

Đừng chủ quan và dựa vào những thứ lý thuyết để bác bỏ những nhận xét 100% thực tế.



/conmale
Bồ lại suy diễn trật lất hết rồi.

Ở trên, khi tôi phân tích 3 hạn chế lớn nhất của người Việt khi nói tiếng Anh, tôi rút tỉa từ thực tế chớ chẳng phải từ sách vở và lý thuyết. Các ông giáo sư viết sách dạy tiếng Anh, tiếng Mỹ chẳng có mấy ông đi sát thực tế "người Việt nói tiếng Anh" cả. Các ông ấy chỉ dạy cách học (theo các ông là) tốt nhất.

Khi tôi đưa ra "in cờ rê đi bô" và "ìn cờ rế đi bồ", tôi chỉ muốn minh hoạ điểm nhấn trong phát âm chớ chẳng phải muốn truyền đạt cách phát âm. Chuyện phát âm như thế nào cho chỉnh thì cần âm thanh, cần luyện cẩn thận chớ không chỉ post vài dòng trên diễn đàn là đủ.

Khi tôi nói rằng:

"Bạn không nên nói câu này với một người đã ở Úc 25 năm, mỗi ngày dùng tiếng Anh ít nhất là 10 tiếng và ngay cả nằm mơ cũng bằng tiếng Anh."

tôi muốn nói về kinh nghiệm thực tế ngần ấy thời gian chớ chẳng phải nói đến chuyện tuổi tác hay kính trọng gì ở đây hết. Tôi chính là người đã từng vất vả học tiếng Anh, từng gặp phải bao nhiêu là khó khăn, đặc biệt là khía cạnh phát âm. Tôi cũng thấy hầu hết người Việt ở đây cũng bị dính y hệt. Có những người đã ở đây gần 40, họ nói và viết tiếng Anh cực kỳ lưu loát nhưng vẫn không thoát khỏi cái "Vietnamese accent" và đó là sự thật. Bồ cho rằng nhận xét của tôi "hoàn toàn không có cơ sở" là liều lĩnh bởi vì tôi không phải là Hai Lúa ở xó vườn chẳng biết một chữ tiếng Anh mà chỉ nói mò. Tôi có cái "cơ sở" sống, suy nghĩ và thậm chí nằm mơ bằng tiếng Anh suốt 25 năm nay. Cái mới lý thuyết từ trong sách kia mà bồ đọc được, luyện được (cho dù có hoàn hảo rồi) đi chăng nữa cũng không thể dùng để phán rằng những nhận xét thực tế của tôi là "hoàn toàn không có cơ sở".

Chỉ có một câu tiếng Việt đơn giản như trên mà không hiểu chính xác để phải suy diễn trật lất thì khi đụng ngoại ngữ sẽ ra sao?

Tôi không có quan niệm lớn bé, trọng khinh dựa theo tuổi tác. Cái gì hữu lý là hữu lý. Xin đừng đem chuyện kính trọng bởi vì tuổi tác ra đây. Chỉ nên nhận xét và phân tích một cách chính xác, khoa học. Tránh đại ngôn và vơ đũa như thế.

PS: những thứ như "I am in pain", "I am painting" là những thứ sơ đẳng và ăn gian (chẳng ai vác "pain" để phân biệt với "painting" cả). Một ví dụ đơn giản thôi: My car plate is ABC-A8. Dân Việt cứ phang thẳng "ây bi ci ây ây" và đám bản xứ cứ hiểu thành "ABC-AA". Thực tế có hàng triệu trường hợp chớ không phải những thứ như "pain" hay "paint".


/conmale
Thực tế 25 năm Bác học ở Úc khác hoàn toàn với thực tế ở VN
---> chừng nào bạn chưa chứng minh được đoạn màu đỏ ở trên nó "khác" như thế nào thì chừng ấy bạn chỉ đoán mò và nguỵ biện. Tôi chỉ nhắc lại 1 điểm: dù có ở VN hay ở Úc hay ở bất cứ nước nào, người Việt Nam sinh ra ở Việt Nam rồi học ngoại ngữ (tiếng Anh) vẫn sẽ bị cùng một trở ngại về phát âm và accent.

Các thầy cô "đang dậy" ở VN không biết "dậy" như thế nào mà dân đi nước ngoài vào thời gian đầu là.... bơi vì nói dân bản xứ không hiểu. Ngay cả những người được huấn luyện kỹ để đi du học hoặc để làm việc vẫn không tránh khỏi. Đó là sự thật. Bạn cứ việc dùng những biện chứng khoa học để đánh đổ những sự thật tôi đưa ra. Đừng nói chuyện chung chung và không có bằng chứng.


/conmale
Chán phèo. Chỉ có 3 điểm "Vietnamese accent" mà cũng không hiểu nổi và cứ ráng vác cái mớ "hoàn cảnh" ra mà nói.

Có ai chứng minh được dân VN ở VN nói tiếng Anh không bị dính accent và dân VN vừa qua Mỹ, Anh, Úc cũng không bị dính accent thì chứng minh đi. Không chứng minh được thì đừng có vác "hoàn cảnh" ra mà nói. Mệt lắm.


/tmd
Gặp phải 1 tay đầu đất vào tô vẽ cho topic tiếng Anh siêu việt. Hiệu quả nhất thì chưa biết, nhưng mà mơ mộng nhất thì chắc đúng là cách này rồi.
Con người học cứ cắm đầu vào những cái hiệu quả nhất, nhưng đek thấy suy nghĩ sao cho việc học giúp ích nhất cho đời sống. Buồn cười quá xá.


/tmd
Anh conmale hạn chế so sánh đời sống bên Úc của anh và đời sống ở quê nhà đi. Kẻo anh em lại nói rằng cổ hũ cô lậu đó. Đời sống ở VN ra sao thì ra, nhưng trong mắt vài người nó hơn hẳn đời sống bên Tây đó anh àh. Nhiều tay hình như đang cho rằng mức sống hay dời sống nói chung ở VN là tốt đó.
Kể cả chuyện học tiếng Anh cũng vậy, người Việt có Vietnamese English mà anh. Nó sánh ngang với American English đó. Dân ta tuy không được gì hay , nhưng được cái là đối xử công bằng trong mọi chuyện. American English hay Native English có gì hiệu quả nhất đi nữa cũng ngang với Vietnamese English thôi anh à.

Hết đoạn nâng bi thì sẽ tới đoạn đập bi xuống đất. Trung tâp anh ngữ hay bất kỳ người học tiếng Anh nào ở VN đều có ý muốn giao tiếp với người nước khác nói tiếng Anh. Chẳng lẻ quanh năm suốt tháng nói VN Enlgish với nhau hoài. Chán bỏ mẹ. Cho nên là Tây qua VN du lịch sẽ bị "tra tấn" hàng ngày hàng giờ.

Cuối tuần đùa vui một chút về chuyện học VN English, nhưng mà xui sao , hồi nhỏ mình học English của người ANh rồi. Lở tay học nó không quay về học VN English được.
PS: Tay mơ nào đó lên đây hó hé về chuyện học ngoại ngữ với dân Úc 25 năm là thấy ngu dốt rồi. Mình không chấp.


/tmd
Khó mà nói được cho 1 đám đông người đang mơ mộng. Mơ triết lý huyễn hoặc, mơ mộng học 7 8 năm trời để chỉ thấy cái hay của 1 cuốn sách, nhưng mà đi làm thì không biết đã giúp ích cho cái bụng chưa.
Tung hô vạn tuế cho dữ dội lên. Chắc là cái đám mơ mộng này chưa đi làm, chưa ra trường cũng nên.
Hỏi 1 câu về vốn từ thôi mà 160 cái reply ít tay chơi nào biết cách nâng cao vốn từ. Chỉ có mơ mộng, nâng bi, bợ đít , thanks là giỏi. He he.


/tmd
Không rãnh để nói chuyện mộng mơ đâu. Nghe cách thức tranh luận với mr conmale kiểu "ao ta ao làng" kiểu anh bạn trên đây thì mình không thấy hứng thú.
Cách học 7 8 năm mới thành công thì cũng như cách tự học anh ngữ khác. Chỉ có cái mát "effortless English" là hơi khác khác một chút.
Dân tình thích thần tượng hoá cách gì đó siêu việt quá. Vậy sao mà có vô khối người không cần phải rập khuôn "effortless english" không cần phải 7 8 9 năm đi ăn vài cuốn sách vẫn nên người.
PS: Hỏi 1 câu, thế mấy anh bạn học Effortless thuần tuý có thấy mình hơn ai, giỏi thực sự chưa. Hay là học 1 thời gian thấy đuối đuối. Tự hỏi mình thử xem đi nha. Tui thì cách nào cũng thử qua, cách nào cũng chơi được. Không trừ cách "effort less" này. Chỉ khác là không có ôm sách 7 8 năm như chủ topic, cũng không cải cối như anh bạn bên trên. HE HE.


/robokk
mình tranh luận vs Bác comale về vụ kia cũng chỉ xuất phát từ 1 câu Bác ấy cứ lấy cái kinh nghiệm từ thực tế bên ấy để bác bỏ "lý thuyết" này. chứ ko hề tranh luận về khả năng anh văn! vì tự biết anh văn mình chả tới đâu. ko biết khả năng bạn đọc hiểu thế nào mà lại nói thế nhỉ!
Mỗi người 1 nghề về tiếng anh thì mình đúng là đang mộng mơ để vươn tới tầm cao hơn, nhưng về khả năng kinh doanh mình khẳng định hơn hẳn bạn đấy!

Chày cối cũng phải thua Chí Phèo thôi


/tmd
Cái này đúng rồi, mr conmale phải thua dân "kinh doanh" đem chuyện VN so với dân VN ở Úc 25 năm. Đó là khác biệt của Chí Phèo ở ÚC và Chí Phèo ở VN.
Nói vậy hiểu rồi chứ.
Cái dốt của dân VN khi học Ngoại ngữ là tự nhận mình sẽ học được Anh ngữ như dân bản xứ. Có được 100% đâu mà dám nói được như dân bản xứ. Cứ thế mà đi cải với dân thực nghiệm 25 năm trời. Dân kinh doanh dạng nào không cần biết, nhưng mà không tự lượng sức mình khi nói chuyện với dân di cư 25 năm trời là hiểu rồi. Giỏi trong giới hạn , thích cái chủ nghĩa " ao làng" mà thôi.
Dân VN ta có 1 câu này, "ếch ngồi đáy giếng...."


/tmd
"ếch ngồi đáy giếng...." -> ếch ngồi đáy giếng coi trời bằng vung.
Diễn giải câu này ra là mấy người được học ở VN thi cứ cho là việc học đó là được rồi, có thể so sánh với việc học tương tự nó ở nước khác.

Diễn giải thêm trong chủ đề này là nhiều người VN tham gia chủ đề này bị cái dớp dân VN hay dính là tự phụ khi học cái gì không phải VN. Cứ cho rằng là học xong là ngang ngữa với dân ngoại quốc khi học cái tương đương.
Giải thích vậy thôi để thấy việc đi so đọ với mr conmale về cái chuyện học anh ngữ . Khập khiễng, vừa lộ cái tật "ếch ngồi đáy giếng".
Cần gì phải đọc lại nữa. Nội dung tranh cải gần đây giữa mr conmale và chủ topic và 1 số người mơ mộng là rõ, không cần phải đọc nhiều lần để tìm hiểu. Câu chữ mr conmale nói ra có thể sẽ phải đọc kỹ, còn câu chữ quý vị tranh luận khác thì mình không cần đào sâu. Nó có gì ngoài những thứ lập đi lập lại trong xh đâu. Hết chuyện.
Lo đi trả lời câu hỏi kia đi, vị "kinh doanh" ạh.


/tmd
Tôi đây đâu trả lời cho anh bạn đâu mà xem đó là câu trả lời. Anh bạn đi tranh cãi vớ vẫn không có cơ sở biện luận thế đó mà. Ngay cả người ở trong nước học tiếng Anh lâu ngày cũng thấy cái cách tranh luận vớ vẫn của anh bạn với mr conmale thật vô ích.
"nguỵ biện" là cái mà anh bạn thể hiện trong mớ bồng bông tranh luận với mr conmale.
Đừng xếp tui ngang hàng với anh bạn, tui không dám đâu.


/conmale
robokk wrote:

"mình tranh luận vs Bác comale về vụ kia cũng chỉ xuất phát từ 1 câu Bác ấy cứ lấy cái kinh nghiệm từ thực tế bên ấy để bác bỏ "lý thuyết" này. chứ ko hề tranh luận về khả năng anh văn! vì tự biết anh văn mình chả tới đâu. "


Bồ vẫn không chứng minh được tôi dùng "kinh nghiệm" của tôi để bác bỏ "lý thuyết này" là việc làm sai.

Tôi nói:


conmale wrote:

"Các ông giáo sư viết sách dạy tiếng Anh, tiếng Mỹ chẳng có mấy ông đi sát thực tế "người Việt nói tiếng Anh" cả. Các ông ấy chỉ dạy cách học (theo các ông là) tốt nhất. "

Nhấn mạnh: THỰC TẾ NGƯỜI VIỆT NÓI TIẾNG ANH.

là vì trước đó tôi đã nói:


conmale wrote:

"Người Việt bị kẹt khi nói và khi phát âm ở 3 điểm sau:

1. Không xác định trọng âm cho nên nói hay đọc cứ bị đều đều, phẳng lỳ. Ví dụ, chữ incredible người VN mình đọc là "in cờ rê đi bô" nhưng thật ra trọng âm nằm ở "cờ rế" cho nên phải đọc là "ìn cờ rế đi bồ".

2. Không phát âm rõ âm đuôi cho nên người bản xứ không hiểu mình nói cái gì. Ví dụ: paint (sơn) và pain (đau). Người Việt thường lờ âm đuôi "t" và "n" kia cho nên dân bản xứ không biết mình "đau" hay mình "sơn".

3. Không phát âm rõ các âm "th" (this, that, then...), "qu" (require, request...), "pr" (price, prize....) ...v..v... "


bồ nói:


robokk wrote:

"Thực tế 25 năm Bác học ở Úc khác hoàn toàn với thực tế ở VN, nên cái thực tế của Bác tuy thực tế mà lại ko phải là thực tế. Thực tế của Bác là kinh nghiệm tốt nhất cho những ai đã và đang làm việc trong môi trường tiếng anh!"

Bồ chứng minh giúp tôi là:

1. Trong mớ sách, mớ lý thuyết mà chủ topic đưa ra có cuốn sách nào, có lý thuyết nào cụ thể trỏ ra những hạn chế về phát âm của người Việt xem. Một trang cũng được, một câu cũng được.

2. Thực tế ở VN có ai dùng những cuốn sách và mớ lý thuyết kia mà ít ra trong khoảng thời gian đầu thoát ra khỏi trở ngại về cách phát âm chưa?

3. Hoàn cảnh thực tế ở VN có cái gì khiến cho 3 điểm tôi đưa ra ở trên không giá trị?

4. Vì thực tế tôi "đã và đang làm việc trong môi trường tiếng anh" cho nên thực tế này không áp dụng được với môi trường Việt Nam và môi trường Việt Nam không cần phải lo đến 3 điểm hạn chế mà tôi nêu ra ở trên?

Ngay cả chủ topic, người liệt kê ra hàng lô sách, nói đến hàng lô chuyện mà còn không phân biệt được cách nói nối và accent. Những thứ cực kỳ đơn giản như:


"Vd: who is he? đọc y chang là who is she? vì họ đọc từ is nối với he= i she. Còn làm sao phân biệt được thì lên cao mới biết "
--> đó! một chứng minh hùng hồn cho "thực tế ở VN" từ một người lôi ra hàng đống sách và hàng tá phưong pháp đó.

Câu trên cũng để phản biện cho nhận định của bồ:


robokk wrote:

"theo em sai ở chỗ phương pháp tốt là phương pháp đã dc nghiên cứu, và dc thực tiễn chứng minh tốt cho mọi người trên thế giới (ngoài những nước sử dụng tiếng anh) học tiếng anh, chứ ko phải phương pháp dựa vào thực tế của bất kỳ ai! "

"thực tiễn chứng minh" rằng hầu như không có ai người Việt, sinh trưởng ở Việt Nam và học tiếng Anh (bằng bất cứ sách nào, bất cứ phương pháp nào) mà trong khoảng những năm đầu mà không bị vướng phải hạn chế accent và cách phát âm cả. Nếu bồ muốn phản biện phần này, bồ cần chứng minh cho tôi thấy rằng với "hoàn cảnh ở VN" và với "phương pháp đã dc nghiên cứu, và dc thực tiễn chứng minh tốt cho mọi người trên thế giới", có bao nhiêu phần trăm người học tiếng Anh ở VN không bị dính vào 3 điểm tôi nêu ra ở trên.

Bồ cáu tiết là vì tôi cho rằng tôi đánh giá thấp các ông giáo sư dạy tiếng Anh nhưng chính bạn không đủ khả năng đọc và hiểu một câu tôi nói cho trọn vẹn. Nhận định của tôi về các ông giáo sư dạy tiếng Anh không đi sát với thực tế người Việt nói tiếng Anh là chuyện chắc chắn.

Bồ còn cáu là vì bồ cho rằng tôi bảo thủ và không bao giờ chấp nhận mình sai. Cái này là cảm giác của bồ chớ thực tế bồ chưa chứng minh được một mảy may tôi sai chỗ nào và ở đâu tôi đã được chứng minh là tôi sai nhưng tôi vẫn bảo thủ. Nói chung, bồ chẳng biết quái gì về tôi và chỉ có thể dùng cảm tính để chụp mũ tôi. Nếu bồ cho rằng tôi bảo thủ thì hãy chứng minh cho rõ.

Bồ phản biện cho tỉnh táo và khoa học trực tiếp vào 3 điểm (1, 2, 3 và 4 ở trên) xem? Đừng quanh co và lòng vòng. Tôi không cần bàn kinh nghiệm và khả năng tiếng Anh của bồ ở đây. Tôi chỉ cần bàn cách lập luận và chứng minh của bồ. Nếu bồ chứng minh một cách hữu lý, vững chắc và khoa học 4 điểm trên, tôi sẳn sàng xin lỗi bồ và công nhận là tôi bảo thủ. Nếu không, tôi lấy làm tiếc vì phí thời gian với bồ, một kẻ vừa thiếu kiến thức lại vừa thiếu khả năng lập luận mà chỉ có thể nguỵ biện.



/conmale
robokk wrote:

vì Bác ý muốn ta học và nói như dân bản xứ!

Đây mới quả thật là nguỵ biện.

Học một ngôn ngữ tận cùng là nói lưu loát, nói càng chính xác như người dân bản xứ (tiếng mẹ đẻ của họ càng tốt), viết một cách chính xác trong từ vựng, giàu có trong ý nghĩa. Chớ nếu học một ngoại ngữ, lôi ra hàng đống sách, hàng tá phương pháp để rồi nói tiếng bồi, viết như kiểu trẻ em ngọng nghịu thì học để làm chi?

Nếu ý bồ muốn nói là dân ở VN không cần phải học tiếng Anh cho tinh, chỉ cần học như tụi bồi thì hoá ra bồ đang chửi vào công sức của chủ topic sao?

Tư duy kiểu này hèn chi cứ hô mãi cái câu "ra biển lớn" nhưng vẫn nằm trong cái ao và tự sướng.


/conmale
robokk wrote:
"nhưng thực tế của Bác ở Úc ko thể áp dụng cho bọn em ở VN được"

Ba điểm đơn giản tôi đưa ra mà "thực tế không thể áp dụng cho bọn em ở VN được" thì cả đống sách, cả đống phương pháp lấy cái gì mà áp dụng được?

Hoá ra chính bồ lại đồng ý với tôi rằng những phương pháp của mấy ông giáo sư dạy tiếng Anh đều không thể áp dụng được ở VN, phải không nào?


/robokk
Thiết nghĩ Bác là người biết rõ sự khác biệt giữa "phát biểu" và "phương pháp", cái nào có thể áp dụng làm theo, cái nào không thể áp dụng làm theo, nên em mạn phép ko xoay qua phân tích cụ thể cái này nữa


/conmale
Hoá ra bồ không có khả năng phân biệt được sự nhận xét, đánh giá và tổng hợp những sự việc đã xảy ra trong thực tế nhằm để tránh là cái gì. Muốn "phát biểu" thì phải có nhận xét, đánh giá và tổng hợp còn không thì cũng chỉ là chém gió.

Có lẽ theo trí tuê của bồ thì những câu giảng dạy trong sách là những câu không phải là phát biểu. Ha ha.

Và "phương pháp" đi chăng nữa thì cũng không áp dụng được bởi vì ngay chính chủ nhân topic mà còn không tránh nổi những lỗi hết sức đơn giản và căn bản như tớ đã nêu ra. Chỉ 3 điểm để tránh trong cách phát âm như thế mà "không làm theo" được thì tớ quả là phí thời gian với một người như bồ. Nhưng không sao, trả lời với bồ không quan trọng bằng để cho những người khác cùng đọc.

Thôi bồ há, đừng cù nhầy nữa. Chán lắm.






/robokk
nản toàn tập!!! Bác vẫn ko thoát khỏi cái vỏ bọc "Conmale". xin phép Doremon cho mình chém gió thêm 1 lần nữa!

hết vấn đề thực tế h Bác lại xoay qua vấn đề áp dụng. em đã nói 1 câu chung chung để Bác hiểu và chấm dứt tranh luận, thế mà Bác lại dùng mấy cái lý luận hàm hồ kia để nói em thế này thế khác! cái sai tiếp theo của Bác là Bác lại đi đánh đồng việc áp dụng phát biểu của Bác như phương pháp của ông giáo sư Mỹ! từ đó Bác nói phát biểu của Bác ko áp dụng dc thì phương pháp kia cũng thế! thưa Bác để chứng minh phát biểu của Bác ko hợp lý thì chỉ cần 1 phát biểu khác chứng minh ko hợp lý là ok. còn muốn chứng minh phương pháp ko hợp lý thì phải dựa vào thực tiễn chứng minh, hoặc dựa vào phương pháp khác tốt hơn phủ định nó! chứ dựa vào 1 phát biểu của Bác và 1 lỗi đơn giản (Bác nói) của Doremon để nói nó ko hợp lý thì rất liều vì chủ quan! cái kinh nghiệm của Bác được đúc kết trong 1 môi trường cụ thể là Úc (bản xứ) rèn luyện hay ứng dụng nó cũng tại úc, Bác đem nó áp dụng ở VN tất nhiên là gặp rất nhiều bất cập! Bác lại chỉ phát biểu mà ko đưa ra cách thức áp dụng. còn phương pháp kia lại dc dày công nghiên cứu đúc kết từ những khó khăn của người học tiếng anh phi bản xứ (như môi trường VN) người ta lại có cả tá hướng dẫn, tài liệu cách thức học tại nước sở tại. ví dụ như topic này của Doremon thế mà Bác lại bảo ko áp dụng dc!

nói dai nói dài vs Bác cũng thế: nếu lý lẽ của Bác chặt chẽ, kinh nghiệm của Bác đủ nhiều, thì Bác hãy nâng tầm phát biểu của Bác lên thành phương pháp, rồi dùng lý lẽ lập luận để chứng minh nó hợp lý, tiếp theo đưa ra giải pháp hướng dẫn cụ thể người ở VN làm theo kinh nghiệm của Bác từng bước từng giai đoạn 1.... Bác mà làm dc thế thì chẳng cần phải nói nhiều, lúc đấy tự nhiên ai cũng hiểu phương pháp của ông giáo sư Mỹ bị phủ định và kinh nghiệm của Bác bên đó trở thành thực tế bên này! em cũng hết ý kiến ý cò, còn ko làm dc thì đừng dùng 1 phát biểu mà bác bỏ 1 phương pháp, đừng dùng lý lẽ hàm hồ để phán linh tinh!

hy vọng cmt tiếp theo (nếu có) Bác lý luận chân chính làm dc điều em nói để em đõ phải chém gió nữa, Bác mà cứ phán bừa để đả kích em thi em lại phải chém để đả kích lại, lặp lại như thế mãi em cũng chán tận cổ rồi!


/conmale
Ha ha ha. Thế thì mấy ông giáo sư soan sách kia chỉ có "phương pháp" mà thôi chớ các ông ấy chẳng có nhận xét, đánh giá, tổng hợp để phát biểu cái gì cả. Phải không nào?

Vậy theo bạn, "phương pháp" là gì? Bạn nói đi rồi mình tám tiếp. Tớ đang rảnh đây.


/robokk
[đoạn này robokk tự quote tô màu xanh đỏ cái comment của mình tùm lum lên]

smilie


/conmale
Ha ha, chỉ có một câu hỏi cần định nghĩa "phương pháp là gì" mà sao ngại ngùng không trả lời lại quote tùm lum tá lả lên như vậy?

Tớ chỉ cần một câu định nghĩa "phương pháp là gì" từ chính bồ thôi. Đừng quote tá lả và nhét cái emotion vô một cách vô nghĩa như một trò troll vậy.

Nếu hứng thú, bồ chứng minh giùm cho câu này: "người ta lại có cả tá hướng dẫn, tài liệu cách thức học tại nước sở tại". Bồ lục hết các tài liệu mà Doremon đưa ra, có tài liệu nào đã có cả hướng dẫn , tài liệu cách thức học tai nước VN xem?

Đừng nói liều nhá.


/estendius
Nói chung bác conmale chỉ ra một số điểm không ổn trong cách phát âm thì tôi thấy nên tiếp thu và khắc phục nếu thấy mình cũng gặp phải lỗi đó, vậy thôi.


/conmale
robokk wrote:

"dựa vào những gì mà Doremon giới thiệu thì em có thể tự học tại VN hay Lào hay bất kỳ môi trường nào cũng đều ok, chứ em ko cần phải bay qua "Úc" sinh sống và học tập. "

dựa vào đó mà Doremon, người "luyện" tiếng Anh 7 năm vẫn còn mắc phải những lỗi phát âm cực kỳ căn bản. Dựa vào đó mà hàng đống người học tiếng Anh ở VN có học bao nhiêu năm vẫn dính phải những lỗi phát âm cực kỳ căn bản.

Tất nhiên, nếu đây là thứ bồ cho là tốt nhất thì đó là chọn lựa của bồ.

Bồ không cần phải vòng vèo thêm. Tôi chỉ cần hỏi bồ "Phương pháp là gì", tôi chỉ cần một câu định nghĩa của bồ nhưng bồ nói không ra thì thôi vậy. Phí thời gian vậy là đủ rồi.


/tmd
Để góp phần chấm dứt cho vấn đề này ở phía đọc giả bình luận, tui đây góp vốn cho topic đồ sộ này vài ý kiến sau.

Cách học này hiệu quả nhất khi người tiến hành theo đuổi nó 7 8 9 hay vài mươi năm trời như người viết ra topic, Hoặc quý vị sẽ học thành công nhanh hơn do thiên phú về ngôn ngữ hơn tác giả topic. Người học không thể một sớm một chiều giỏi tiếng Anh bằng phương pháp này. Vậy thì điều kiện cần để giỏi American English/International English 4 kỹ năng là phải học như người Mỹ hoặc Anh. Không thể nào học kiểu người Việt được. Vụ này tác giả hình như không nói tới, và quý vị đã thấy những trở ngại/kết quả tác giả thể hiện ra.Và điều kiện đủ là người học phải tự giác một chút, kể cả trong tư duy học. Không phải ai biểu học kiểu gì là 1 2 3 ta học theo kiểu đó như con rô bốt.

Ai thấy tếu hay bực hay không thích thì phải tự hiểu ra 1 chuyện, người viết topic này lấy ra thành quả 7 8 năm trời của anh ta để nói, nhưng bà con không biết được thành quả thực sự của tác giả ở đâu. Lý thuyết có nhưng kết quả thực nghiệm là con số 0 to tổ bố. Cho nên đừng quá mơ tưởng rằng mình làm theo sẽ có 1 thành quả "nhất" "đỉnh" nào đó. Mà quý vị phải tự trải nghiệm với môi trường thực để tự đánh giá.

Cách học này thực tế là khó với người lớn. Khung suy nghĩ, ý thức, tư duy hình thành rồi, quý vị theo cái phương pháp này sẽ gặp khó khăn.
PS: Ý kiến cá nhân vẫn thế thôi. Tác giả trình bày viễn cảnh hoa mỹ nhưng thiếu cái thực tế phũ phàng của thực tế học. Vài tay còn thể hiện tính không tự giác thay đỏi trong suy nghĩ khi bị chê. Đó là tất yếu của chuyện thích cái hoa mỹ màu mè.


/locgame
Các học hiệu quả 100% là phải có tiền .Qua mỹ 1 vài năm sống gần tụi bản xứ là tự nhiên giỏi



/8BiBi8
Mình đọc rất nhiều topic ở HVA, mình học được nhiều thứ, từ kỹ thuật đến các kỹ năng nói chuyện, cách trả lời comment từ tất cả mọi người và nhất là các anh admin, BQT HVA. Nhưng qua loạt bài của bạn Doremon, mình thấy cần phải có chút góp ý nhỏ, đó là các bạn dùng từ quá nặng nề để nói chuyện với nhau, theo bản chất con người, dù cho các bạn nói đúng nhưng cách các bạn nói không hợp lý thì người nghe cũng tất yếu sẽ không thèm nghe. Như bạn tmd dùng những lời lẽ chỉ trích rất nặng, còn bạn comale thì cứ lặp đi lặp lại mấy từ "chụp mũ" rồi "ngụy biện" (có thể với bạn là bình thường, nhưng những người khác như mình chẳng hạn rất khó chịu, huốn chi là bạn Doremon). Ví dụ: các bạn có thể nói "cách của bạn Doremon cũng rất hay nhưng mình thấy còn nhiều chỗ chưa hợp lý (theo kinh nghiệm thực tiễn của mình) là abc, xyz, ..." thì topic đã có kết quả khác. Mình rất ngưỡng mộ kiến thức (cả kỹ thuật lẫn cách sống cách nghĩ) của anh comale, nhưng cũng rất thất vọng trước cách cư xử của anh conmale (người có quyền lực tối cao nhất diễn dàn) trong topic này, lại để kết cục chủ để là "học Tiếng Anh" trở thành nơi đấu khẩu về kiến thức, thậm chí là chà đạp nặng nề sự "chia sẻ không vụ lợi" của người khác, kết quả chỉ là sự bất bình và tâm trạng không vui cho người khác, mình thấy không đáng chút nào cả, chắc bạn comale cũng không muốn đúng không?
TS Nhất Hạnh: Chúng ta phải tập nói lời ái ngữ. Và nếu thật sự chúng ta nói những lời ấy bằng tấm lòng chân thật của ta thi họ sẽ mở lòng ra. Rồi thì ta thực tập lắng nghe với tâm từ bi và nhờ thế ta sẽ học thêm được biết bao điều về cái thấy (chưa đúng đắn) của ta và cái thấy (chưa đúng đắn) của họ. Chỉ có những dịp như thế ta mới lấy ra từ từ những cái thấy sai lầm. Đó là cách hay nhất, cách duy nhất để làm vơi đi nạn khủng bố.

p/s: mình cũng là dân IT cùi, nên không đóng góp gì kỹ thuật được, reg nick mới cũng chỉ để góp ý mong chúng ta hòa đồng, vui vẻ vì một cộng đồng VN giàu đẹp.


/conmale
Cảm ơn bạn 8BiBi8. Quả thật tôi đã nóng nảy và thiếu kiềm chế. Tôi sẽ suy ngẫm về việc này và rút kinh nghiệm.


/tmd
Đó là văn phong xã giao mà ai ngó qua rồi sẽ quên. Nó có thể có ích với người nào đó có thể biết suy nghĩ, biết tiếp thu và Biết tự giác thay đổi.

Còn ở topic kiểu như thế này trên ngay chính HVA này, dân VN nói chung thường không tự giác về trách nhiệm khi sổ ra 1 cái gì đó như "hiệu quả nhất" và không bao giờ chịu trách nhiệm cho cái mình dạy thiên hạ.
Chia sẽ không vụ lợi và hậu quả không thể tránh khỏi là hai chuyện. Để ý chuyện đó. NGười ta còn có câu, được lòng trước mất lòng sau hay mất lòng trước được lòng sau, hay tiền nhân hậu quả.

Lời phật nói khi hậu quả đã rồi. Nên đem lời phật vào khi dầu sôi lửa bỏng, đừng đưa vào nó ngay đít topic chi.


/estendius
Nhiều lúc nói nhẹ và "xã giao, lịch sự" cũng chưa chắc là cách giải quyết vấn đề tốt đâu. Cứ phải dùng "biện pháp mạnh"


/8BiBi8
Hi, câu của bạn hơi khó đọc, vắn tắt quá để mình viết lại cho nó đẹp:
Nhiều lúc nói nhẹ và "xã giao, lịch sự" cũng chưa chắc là cách giải quyết vấn đề tốt đâu. Nhưng "xã giao, lịch sự" trong sự khôn khéo, sâu sắc, uyển chuyển thì vẫn hơn là "Cứ phải dùng "biện pháp mạnh""


/obi
mình đã theo dõi cái topic này khá lâu và hiện tại cũng đang thực hành theo phương pháp này.Đầu tiên xin cảm ơn doremon đã tâm huyết chia sẻ những phương pháp và kinh nghiệm của mình.Mình có 1 vài suy nghĩ muốn chia sẻ
-Dù là phương pháp nào đi nữa thì mình thấy điều cần nhất vẫn cần phải kiên trì.Khi các bạn đã chọn cho mình 1 phương pháp thì đừng nghi ngờ,hãy cứ tin tưởng vào nó mà học.Nếu cứ hoang mang,hoài nghi thì có phương pháp thánh thì cũng vậy thôi

-Mình thấy những gì anh conmale nói đúng,đó là kinh nghiệm của anh ấy,bao nhiêu năm anh tiếp xúc với rất nhiều người VN ở bên Úc.Người VN làm việc và học tập ở bên đó mà vẫn còn bị mắc những lỗi như vậy thì những người ở VN,không có điều kiện thực hành TA ít hơn không có lý gì mà lại không bị.Thực tế vẫn là quan trọng nhất.Phương pháp,lý thuyết dù có đúng đến đâu mà không đúng trong thực tế thì cũng chẳng là gì. 


/haiminhjon
mệt quá chừng,đang theo dõi để học mà gặp mấy bác chém nhau như thế này,em ko biết làm sao? Mấy bác có gì hay đóng góp cho anh em học hỏi,để tiếp thu. Chứ nói thật mấy bác làm vậy chả được cái gì hết. Nói thật cái tôi của mấy bác lớn quá. Tôi đang cần và muốn học anh văn nên vào diễn đàn để xem mà thấy toàn chém...và chém..nản hết sức.


/conmale
Nếu thật sự muốn học thì ngay cả trong những thứ dùng để "chém" vẫn có cái để học nhưng nếu không thật sự muốn học mà chỉ muốn phàn nàn thì trong lớp học chính quy cũng vẫn có thứ để phàn nàn.


/haiminhjon
trời bác cũng chém tới em nữa,thôi em pó tay luôn.hic hic


/zombie
Zom xin 8 chút. Cách học English với Zom ( với zom / còn với bà con hem biết ) là ... bà 8 nhiều.
Cứ làm việc / đọc tài liệu và tám với Tây : từ chiện cv đến chiện gái gú ... là tự mình improve
Mình khoái nhất trò đi với vài đứa bạn Tây đi .... ( ai hỉu sao hỉu ) xong bình luận về chiện đó


/tmd
Bà con muốn nghỉ học như Bill Gates thì nghỉ thoã mái. Đường nghỉ học và đường có học khác nhau nhiều nha.
PS: Dụ hoặc thì phải chịu trách nhiệm với đời.


/tmd
Có lời nhắn nhủ thế này. Đừng nghỉ học chỉ vì 1 lúc thiếu suy nghĩ. Không phải ai cũng có năng lực để bơi ở cái bễ nước VN trong hoàn cảnh này. Cho nên việc học vẫn là con đường dễ đi nhất.
Nghỉ học thất nghiệp ráng chịu nha quý vị.
Còn 1 câu nữa mà ai học tiếng Anh cũng biết. Nó là công cụ để học mấy cái khác, làm những cái khác. Nhiêu đó đủ hiểu rồi.


Hỏi một câu. Lúc đói đọc sách tiếp thu tốt hay lúc no tiếp thu tốt.

Hỏi tiếp. Ai cho mình ăn.


Nếu chỉ học Anh ngữ, không học chuyên môn khác, làm sao xin việc.


Hỏi tiếp câu khác. Ai cũng làm xếp, vậy ai làm lính.


Người trình bày topic này mơ mộng hay sao ấy.


/phamducphu
1. Hỏi câu này chứng tỏ trình độ nhận thức kém.
2. Câu này lại càng kém và không liên quan.
3. Xin việc? Anh đùa à? Nếu làm biếng tới nỗi ko đọc được 19 trang thì cũng ráng mà đọc vài trang đầu rồi hãy vào đây đặt câu hỏi.
4. Ai cũng làm xếp? Thật quá ngây thơ, đừng nói chi những người ko biết đến topic này... ngay cả những người như anh tmd đây, đã ra vào topic nhiều lần còn không thấy được những cái bổ ích của nó và đã ko có tư tưởng làm xếp rồi. Tự nhiên rất công bằng, sẽ giúp cho ai suy nghĩ lớn trở thành 1 con người lớn và phần đông đảo những kẻ còn lại mãi mãi chẳng làm được điều gì lớn lao.
Xin lỗi anh tmd chứ em 1 tháng kiếm từ 500-->1000 cũng không quá khó (học QTKD năm 3 và đã nghỉ học) NHƯNG đó vẫn chưa phải là cuộc sống mơ ước, thực sự rất nhàm và cần 1 cái gì đó to lớn hơn nhiều! Nói không hề có ý khoe, chỉ để cho anh thấy có những cách kiếm tiền đơn giản và thoải mái hơn nhiều so với việc làm 8 tiếng suốt cả năm (Đó là mục tiêu của đám bạn em hiện nay đang cố lấy bằng khá, làm việc thì đa số trái ngành, 1 ít thì lo lót và phần còn lại thì thất nghiệp)



/tmd
Hỏi có vài câu thôi nhưng cách trả lời của các bạn ở đây khác nhau nhiều.
Mô típ hỏi và trả lời thường được người ta biến nó thành hỏi và phán xét, hoặc hỏi và trả lời cho có hay bla bla gì đó nhiều.

Nhưng mà các bạn có để ý là ở Việt Nam này nếu bỏ học giữa chừng và không học thêm cái gì hết sẽ có hạn chế gì không ?
Cái tệ của người viết bài này là nêu lên cái hướng đi của anh ta và quên không bàn luận sự thật phũ phàng của việc bỏ học.

Học và có tư duy suy nghĩ chứ, đâu phải học như cách xã hội đang làm cho người ta học vẹt. Và bà con cũng đừng đổ lỗi là do cái xã hội này rồi đi bỏ học. Suy nghĩ này nguy hiểm nha.

Có người đọc cái topic này rồi bỏ học hết đi học mỗi tiếng Anh, tui giả thuyết như vậy, thì sao đây ? Có ai hướng người ta bỏ học đi học mỗi tiếng Anh không đây. Tiếng Anh chỉ là một công cụ để làm việc, nghiên cứu sách vở, giao tiếp. Chứ đi làm kỹ sư ngành nào đó mà không có chuyên môn kỹ sư ngành thì làm gì tiếp. Học tiếng Anh thôi sao.

Mình đố các bạn, bao gồm bạn 500-1000, bỏ học đại học/cao đẳng/nghề/trường quốc tế/du học sinh/đại học nước ngoài, sau đó chỉ học mỗi tiếng Anh theo hướng mà chủ topic này khởi xướng, học khoản 3 4 năm gì đó , rồi đi kiếm tiền. Bạn được gì mất gì, sau đó quay lại đây. Bây giờ là khoản 9 giờ kém, ngày 6 tháng 5 năm 2013. CHo tới khoản ngày 6 tháng 5 năm 2016 hoặc 2017. Bạn quay lại đây tự giới thiệu mình xem mình như thế nào. Vậy mới nói được kết quả phải không.


/tmd
Hỏi thêm vài câu nữa
Chủ topic này phải tự suy luận trong bao nhiêu lâu mới viết ra được những lời nói như trên ?

Trong thời gian đó anh ta sống như thế nào mới tới được kết quả như ai đọc topic này thấy được ?

Mọi người sau khi đọc tới trang 20 có dám bỏ học ngay liền tức khắc không ?


Mình quên một câu hỏi cá nhân. Câu đó như thế này :
" Hồi xưa tới giờ các bạn có học vẹt không ? "
Gợi ý câu trả lời ở cái chổ "hồi xưa tới giờ".